Saturday, February 22, 2014

Không biết kêu ai! - Chính tri - Xã hội - Pháp luật - Tuổi Trẻ Online. Gãy cổ vì dây cáp.

Tuy nhiên phải nói rằng đến nay sự việc đã khá lâu. Hoảng quá. Các đơn vị này đều nối dây theo “từng bó” kết nối về đến tận các hộ dân. Nhận trách nhiệm về sự việc cả. Viettel. Trả cháu ngoại lại cho tôi! Bị chém hội đồng.

Bà Duyến đã gửi đơn đến nhiều nơi nhưng không nhận được đáp. Một phần vì không có niềm hi vọng nào để thưa gửi nên tôi cũng hài lòng an phận. Choáng đầu và đau thắt. Một phần vì phải trở lại buôn bán để kiếm sống.

Phần cổ như có nẹp sắt ở phía trong. Chưa đến mức độ gây tử vong hoặc có những dấu hiệu hình sự nên chúng tôi hướng dẫn bà Duyến khởi kiện ra tòa dân sự.

Tuy nhiên có đi đòi quyền lợi mới biết gian truân thế nào! Đủ thứ mệt mỏi. Bán nước mía ở hò nên chỉ đủ nuôi con ngày ba bữa. Chẳng thể tự day trở hay cử động được. Cả khu phố mất điện. Hơn hai tháng ròng vào viện để nuôi mẹ khiến con tôi học hành sa sút. Hằng ngày tôi phải đẩy xe lên phố bán nước mía đến tối om mới về đến nhà.

Ghi nhận hình ảnh và lấy ý kiến của người dân chứng kiến sự việc. Nhưng tôi nghĩ đống dây mắc lòng thòng như thế chẳng thể “từ trên trời rơi xuống”.

Vừa qua Công an TP Pleiku cũng đã cử cán bộ điều tra xuống hiện trường.

Rất đớn đau khiến tôi không thể nói được gì. Tuy nhiên đang chạy thì tôi bị một vật gì đó chợt thắt ngang cổ.

Sau khi được sơ cứu. Khoảng 21g thì tôi tỉnh hơn một tẹo và được dìu về tận nhà trọ. Công an TP Pleiku. Chúng tôi sẽ Đề nghị Công an TP Pleiku kết hợp để xác minh xem sợi dây điện thoại rơi trúng bà Duyến thuộc đơn vị nào quản lý để yêu cầu đơn vị này có bổn phận. Phải có đơn vị nào khai thác thu lợi từ nó và quản lý nó chứ? đời nào cứ treo lên đó rồi mặc kệ.

Việc xác định đơn vị nào sở hữu đường dây nói trên để quy bổn phận thì ngoài khả năng của công an phường. Không tìm ra thủ phạm Hơn 15 năm chờ một lời xin lỗi Chi phí điều trị đã lên tới gần 100 triệu đồng.

Chúng tôi xác định việc chị Duyến bị một sợi dây (có thể là dây điện thoại. Tình cảnh của mẹ con tôi đã khó khăn lại càng khó khăn hơn. Chồng tôi tắt nghỉ sớm. Tôi nghĩ chuyện gặp nạn như thế một phần cũng là cái rủi của tôi. Cũng chưa biết có phải của đơn vị chúng tôi hay không nên chúng tôi không thể kết nạp đơn.

Gần tết chỉ có các anh công an phường và chính quyền xã xuống động viên. Chúng tôi nhận thấy sự việc này là tai nạn. Cổ họng tôi như có một que gỗ xuyên ngang. FPT. Tuy nhiên. Chúng tôi sẽ xác minh bây chừ hệ thống cáp quang.

Có xảy ra tai họa. Sự việc xảy ra đối với bà Duyến chúng tôi chưa nắm được do bà Duyến chưa gửi đơn lên sở. Lo sợ bị tai nạn nên tôi chạy xe thật chậm. Sẽ có phản hồi sớm cho báo Tuổi Trẻ ”. Do đông khách nên tới 20g tôi mới dọn hàng. Từ ngày gửi đơn đến nay tôi chưa thấy ai xuống hỏi thăm và cũng không có ai đoái hoài. Thăm hỏi và hỗ trợ mấy ký gạo cho mẹ con đón tết.

Hiện trường có thể đã thay đổi nhiều nên việc xác định chủ sở hữu sợi dây này cũng rất khó khăn. SCTV. Tiền nong của gia đình kiệt quệ mà đáng buồn là không một đơn vị nào có nghĩa vụ trong việc quản lý đường dây gây họa kia đến hỏi thăm. Cũng do đây là vụ tranh chấp dân sự nên chúng tôi cũng không xác định sợi dây gây họa cho bà Duyến do đơn vị nào quản lý.

Thượng tá NGUYỄN LỘC OANH ( phó trưởng Công an TP Pleiku ). Chèn lấn tủy và tâm thần. Hai bả vai và hai cánh tay tê cứng. Ở giác độ đây là một trường hợp cá biệt và cảnh ngộ khó khăn. Yêu cầu bà Duyến gửi đơn trực tiếp để chúng tôi có cơ sở xử lý sự việc.

Qua xác minh. Chỉ có thể ú ớ như người bị cấm khẩu. Rơi trúng ai thì người đó phải chịu? nghĩ suy như thế nên tôi quyết định gửi đơn lên công an phường. Giờ tôi phải ráng kiếm tiền nuôi con và trả nợ gần 100 triệu đồng chữa chạy thời gian nằm viện.

Mất hết cảm giác. Đơn vị chúng tôi chẳng thể xác định được việc này mà thẩm quyền thuộc các cơ quan quản lý khác.

Về nhà nghỉ ngơi được khoảng hai tiếng đồng hồ thì tôi thấy toàn thân bỗng nhiên đau thắt dữ dội. Tôi sẽ chỉ đạo anh em làm việc lại. Thiếu tá VŨ QUANG HUY ( phó trưởng Công an phường hợp nhất ) Đây là vụ án dân sự “Chúng tôi đã thu nhận đơn phản ánh của bà Duyến và cử cán bộ xuống tận nơi để tìm hiểu sự việc.

Dây cáp viễn thông) rơi xuống thắt vào cổ là có thật. Đến nay dù con đã lớn nhưng ba mẹ con vẫn phải đi thuê trọ.

Chị muốn đi kiện nơi nào thì kiện”. Tuy nhiên. Trời tối đen như mực. Lúc tôi về đến đầu hẻm số 1 đường Lê Đại Hành (phường hợp nhất. Đáng buồn hơn là khi tôi đến trực tiếp một đơn vị viễn thông tại Gia Lai thì người của đơn vị này đọc xong đơn rồi bàng quan chìa tờ đơn lại nói thẳng với tôi: “Sợi dây vướng vào cổ chị không biết của ai cả.

TRƯƠNG THỊ DUYẾN THÁI BÁ DŨNG ghi Việc bà Duyến gặp nạn là có thật “Sau khi chị Duyến có đơn trình báo lên công an phường thì chúng tôi đã trực tiếp xuống hiện trường lập biên bản. Ông NGUYỄN NGỌC HÙNG ( giám đốc Sở Thông tin và truyền thông tỉnh Gia Lai ) Một vài người ở gần đó hô hoán nhau viện trợ tôi.

TP Pleiku). Tình cảnh của tôi khốn khó. Hơn nữa. Anh Võ Ngọc Thông - chủ nhà đối diện với hiện trường nơi tôi bị nạn - kể lại với tôi rằng tôi bị sợi dây giống như dây điện thoại thòng xuống thắt ngang cổ. Giật lại với lực rất mạnh khiến tôi ngã lăn xuống đất. Cắt sợi dây có khả năng là dây đã rơi xuống đường để phục vụ công tác điều tra”.

Người nhà xoay trở cho đủ 50 triệu đồng để tạm ứng trước cho bệnh viện khi thực hành ca phẫu thuật. Cáp viễn thông ở các khu vực có rất nhiều đơn vị khai khẩn và quản lý như VNPT.

Tôi phải gọi điện mượn bạn bè. Các con tôi đã đưa tôi đi nhập viện trong đêm và tôi được các bác sĩ chẩn đoán bị chấn thương cột sống cổ.

Nhiều cơ quan chức năng khác. Bác sĩ bảo tôi phải giải phẫu nguy cấp nếu không sẽ liệt vĩnh viễn. Ngày 19-11-2013. Để nuôi con. Sau khi tôi gặp nạn mấy ngày thì con gái tôi cũng bị tai nạn giao thông.

No comments:

Post a Comment