Muốn hong khô nỗi gian díu mảng buồn tơ vương mà ngặt trời thiếu nắng. Gió quăng quật không thương tiếc trên những mái nhà.
Những lối. Loading the player. Sợ ngoài kia mùa đông tràn lối đi về. Tuổi cũng vừa lẫm chẫm thêm mới. Khoảng không gian mịt mù mây phủ bao trọn đô thị. Bé nhỏ và chông chênh. Bờ vai thấm lạnh đơn côi.
Tết vừa trôi qua. Rũ buồn theo dấu chân của nhịp độ thời tiết đỏng đảnh nắng mưa. Khi tháng ngày xếp nếp chồng chất lên nhau dồn cộng tuổi. Nghe những ẩm ướt chảy tràn.
Bình yên. Gió reo. Run lên sợ hãi. Dù đã khép kín vẫn thấy luồng gió xộc vào khe hở nhỏ. Mùa dềnh dàng đi mãi. Lênh lang trong lòng người. Lòng đã lại nôn nao nhớ.
Mải miết theo chuỗi ngày dài cô lạnh. Xuân vừa qua và vẫn còn đọng trong mơ mòng khí trời. Mà run rẩy.
Ráo riết đưa cái lạnh tột cùng ngoài kia len lách vào phòng. Đông râm ran chảy trên đường. Trở về để thấy mình được ủi an. Sẽ phải rời xa. Khi năm tháng trôi. Những ngày thành thị mưa tuôn. Ước mơ sum hiệp. Với những bộ mặt thân thuộc. Hăng hái vào những cánh cửa. Chân vừa chạm vết mưa tỉnh thành.
Gió đánh mạnh. Đêm tháng hai. Mưa tuôn réo rắt. Trở về bởi cảm giác như mai sau.
Sầm sập. Chỉ muốn cuộn tròn trong chăn như chú mèo sợ mưa.
Người ta càng nhức nhói khát khao trở về. Gió vi vút ào ạt xâm lấn những quãng. Với thương tình.
Dường như. Trở về với gia đình. Chân ngập ngừng đưa lối. Dọa dẫm. Nghe ngoài kia gió hát. Chẳng còn mấy thời gian ở cạnh gia đình của mình nữa. Bâng khuâng bước đi giữa đôi bờ thương nhớ. Những không gian lớn - nhỏ người đi. Khung cửa sổ be bé va đập. Ngồi trong căn phòng trọ nhỏ. Như nhanh lắm. Gió lùa. Lòng người cũng dễ dàng ướt rượt. Nghe tiếng gió mà hoảng hốt. Lòng càng thấy chênh vênh.
Va quật dữ dội vào cành cây nhớn nhác. Tháng hai.
No comments:
Post a Comment