Đôi khi tôi cũng giận lắm nhưng thôi
Nhưng khi nhìn thấy một người phụ nữ tạm gọi là thành công trong công việc. Còn chiến thắng trong một gameshow chắc gì đã có tài? Nếu nói về công nghệ lăng-xê thì chuyện chị bất chợt mất tích vừa qua cũng được liệt vào các “chiêu trò” để được nổi tiếng? Đối với tôi. Lấy đi”. Vì yếu đuối.
Hẳn nhiên tôi phải chịu áp lực. Tôi lại ít nói. Công việc hàng ngày của tôi là giảng dạy. Kiểu tính cách đó làm cho đàn ông cảm thấy họ không che chở được cho tôi.
Công việc găng tay quá nên tôi đi ngơi nghỉ cũng bị đổ cho tình cảm. Người đàn ông sẽ ngại. Có đầu tư. Thích thì yêu thôi. Nhiều khi vì quá mạnh mẽ. Rảnh thì tôi đi hát cho thỏa lòng mơ ước. Không thể chọn đại một bài. Tôi là nghệ sĩ. Nhân dịp này. Tôi bận lắm. Trẻ hay già. Tôi dễ đồng cảm nhưng yêu ai mà thấy người ta không biết chia sẻ là cho đi luôn. Khác với hình ảnh buồn bã khi chị bỗng nhiên mất tích vì ái tình như những ngày vừa qua? Mọi người cứ thấy tôi chia tay người yêu rồi nghĩ tôi sẽ buồn bã.
Mê làm việc nên đôi lúc tôi cũng hơi lơ là bản thân. Nhiều lúc cũng muốn người ta mua cho một món quà để mình nũng nịu thôi. Học sinh của tôi chẳng phải vì tôi hát dở mà bỏ tôi. Ai thương tôi là tôi thương lại. Mục đích là thế chứ tôi đâu thiếu việc. Chị cũng chưa chắc về một đám cưới? Thứ nhất.
Nghệ sĩ mà. Với vai trò là người thầy. Ban đầu tưởng làm để xả stress nhưng rốt cuộc vì thế thêm sức ép. Bảo mình có lên lớp dạy nó ngày nào đâu. Mình tin vào luật nhân quả.
Vì mình là người có tâm nên không thể làm một cách hời hợt được. Làm nghệ thuật vốn đã bạc rồi. Đánh đổi hạnh phúc cá nhân hay chuyện riêng tây để được lên báo là ngu xuẩn. Không hợp thì thôi. Nhưng thôi. “Tôi cũng nhăng nhít. Nhiều nhất là tiếng chó sủa mà con chó biết tính tôi nên cũng khỏi sủa luôn.
Thỉnh thoảng tưởng mình có nhiều mà kết cục thành ra chả có gì. Tình yêu chính thì ít chứ ái tình phụ thì nhiều. Dù con có như thế nào thì vẫn như đứa trẻ.
Anh ta có thể coi ngó gia đình tốt. Mà những lúc ấy tôi thường mỏi mệt rồi nên hay cáu gắt lắm. Chị nghĩ thế nào về sự tôn sư trọng đạo trong nghệ thuật? càn nghệ thuật khác hẳn với càn dạy văn hóa. Tôi thường bị tiếng rằng không đúng với cá tính của mình. Đến hôm sau mọi chuyện tự nhiên khác đi
Như chuyện với Chí Anh. Dạy nghệ thuật là đào tạo ngôi sao. Trong khi những nghệ sĩ làm việc chân chính Bao nhiêu năm lại không được. Showbiz chỉ chiếm khoảng 20% công việc của tôi thôi. Một nhà giáo cống hiến cho nghệ thuật có bao giờ được nhận giải. Rồi tôi còn đào tạo tuyển thủ quốc gia. Như việc đi hát. Nó hoàn toàn thiên về dancesport. Xả stress. Tôi có nhiều người yêu.
Khi yêu rất cảm tính. Vì showbiz hiện làm cho người ta thấy dễ dàng để nức danh quá. Chị có “trả đũa” khi bị lật lọng? Dạy văn hóa thì có thể cho học trò điểm kém khi nó không ngoan. Ngay cả khi chị công khai tình cảm với đạo diễn Nguyễn Quang Dũng. Dành thời kì yêu đương rồi chọn lấy một người đàn ông có thể chăm lo bảo bọc cuộc sống sau này cho mình? Tôi kiếm tiền một cách chân chính bằng cái nghề của mình nên chả phải dựa vào ai cả.
Có vẻ chị khó tính khó nết và khó chiều quá? Tôi khó tính khó nết chứ gì nữa. Người mở lời trước thường là người mạnh mẽ. Sợ thống khổ nếu nối nên mới ra đi. Nếu chịu khó gật đầu tôi dạy từ sáng sớm đến tối om cũng không hết.
Công nghệ lăng-xê đủ chiêu trò. Phụ nữ ai chả thích được chiều chuộng. Oan khiên hơn học trò. Tôi dễ đồng cảm lắm. Thỉnh thoảng bốc đồng lắm. Quen anh nào cũng: “Con ơi lấy đi con. Vậy cuộc sống bây chừ của chị thế nào? Tôi đang sống với mẹ và 2 - 3 con chó.
Tôi ít khi tỏ ra cải hối nhiều nên vì vậy. Còn dạy nghệ thuật nhiều khi chỉ một lời đúc kết. Mà thật ra có ai nhớ đến ai đâu. Mẹ chăm sóc tôi chu đáo một cách thái quá. Tôi bị bệnh sĩ diện cao quá. Vì từ trước đến nay họ chẳng biết cách nào để ủng hộ tôi cả. Nhà tôi rất lặng yên.
Tìm được tiêu chuẩn san sớt thì khó lắm. Chuyện này tôi không muốn tỏ bày. Thôi. Tôi bị hớ thôi chứ không phải tôi nói dối. Bao lăm năm làm nghề mình mới rút ra được một câu như vậy để truyền đạt kinh nghiệm với học sinh.
Từ đầu đến giờ. Đang yêu nên khi gặp ai đó tôi kể về tình yêu của mình. Dạy văn hóa ngày ngày theo học trò trên lớp. Đến lúc tôi chịu nói thì cương trực quá làm cho người ta bị hẫng.
Tôi chẳng nghĩ vậy. Họ đi nghe tôi hát. Tôi nghĩ mình nên dự để người ta hiểu hết những khó khăn của vận khích lệ bộ môn nhảy thể thao và trân trọng họ. Về đến nhà 1-2h đêm tôi mới ngủ. Nên chả yêu được ai
Chuyện này ảnh hưởng rất nhiều tới bạn trai của tôi và bạn gái của Chí Anh. Thật ra có những em quý anh tài của tôi mà tìm đến. Công việc của tôi bắt đầu từ 9h sáng và kéo dài cho đến 12h đêm.
Thứ hai. Cũng chẳng phải vì hôm nay báo nói này nói nọ về tôi mà không học nhảy nữa. Có điều ở gần tôi người ta lại vui. Biết vậy nhưng không đổi thay được. Tôi là một nhà giáo chứ không phải chỉ là một cô diễn viên múa. Chị đã bao giờ nghĩ tới hôn nhân trong những mối tình vừa qua? Chưa hề.
Vả lại tôi kén lắm. Vỗ tay. Thêm nghĩ suy. Chả hạn như Bước nhảy hoàn vũ. Tôi cũng lăng nhăng chứ bộ (cười). Chủ nhật thì lên hình các chương trình gameshow. Thế thì rõ ràng chị đang “mua dây buộc mình” rồi? Tôi thấy chẳng có gì quan trọng.
Tôi chấp thuận khi mọi người nói rằng cô này có thể hát không hay nhưng khi xuất hiện mọi thứ của cô ấy đều chỉn chu. Nhưng vì tôi không đòi hỏi nên nên chi họ cũng không biết tôi nghĩ gì. Ngay cả các nghệ sĩ dự cũng kêu gào vì thấy khổ như thế nào.
Bên ngoài mình gặp nhiều áp lực nên về nhà cần sự lặng yên. Tôi yếu đuối đấy chứ. Người ta cứ nói tôi bi lụy về tình cảm này suốt 4 năm nay. Khi một mối quan hệ đã không còn níu kéo được nữa. Tôi và can đảm có chuyện gì đâu. Rõ ràng tôi biết đời chẳng có gì vẹn tròn nên phải biết hài lòng nhưng rút cuộc tôi lại không ưng được. Nhưng tôi ngại mở miệng xin tiền đàn ông lắm.
” Sao chị không làm việc ít lại. Cuối cùng. Hai người không liên can thiên nhiên bị lôi vào chuyện ái tình làm cả hai bên đều ngại trong khi thực tiễn hai anh em rất thân. Xong đoạt hẳn giải Cống hiến.
Nhưng các em lại chẳng cho đó là dạy. Kén vậy nên không giữ được ai. Nhưng đến lúc mua thì lại rút ví tự trả vì thấy ngượng. Vì đàn ông ích kỷ lắm. Tôi đâu thể thu lại lời nói. Mẹ mà. Nâng đỡ mình về mặt ý thức. Còn dạy nghệ thuật thì biết làm gì hiện nay? Chẳng lẽ lên báo chê trò. Học sinh thấy tôi đi hát thì mừng lắm.
Vì trong ngày đi dạy đã nói quá nhiều nên khi gặp tình nhân tôi nói ít lắm hoặc không nói câu gì. Đôi khi tôi công khai chuyện tình không phải vì muốn tiến tới với họ. Đã biết showbiz lắm thị phi sao chị lại dấn thân vào? Cứ lặng với vai trò một kiện tướng dancesport đi dạy nhảy chẳng phải tốt hơn sao? Đối với tôi.
Tôi bị học sinh tráo trở suốt. Tôi dại gì mất tích để lên báo bởi sau khi mất tích. Lo kinh tế tốt nhưng hiếm ai biết chia sẻ lắm. Chừng này tuổi đầu rồi không khó tính khó nết mới lạ? Tự tôi còn chả biết mình muốn gì nữa.
Đúng không? không đâu vào đâu
Đi thu âm rồi lên hát nhép được. Vì họ nói tôi giống trẻ con. Vậy tình trạng hiện giờ của chị là. Có những mối tình chỉ kéo dài vài ba tháng. Cho nên luôn nhận thấy người ta không hiểu được mình. Được rồi đấy. Độc lập về mặt kinh tế lại là rào cản trong tình. Chị không có vẻ gì là một nữ giới lụy tình. Đánh đổi chuyện tây riêng để lên báo là ngu xuẩn Tình thầy trò trong showbiz đang bị dư luận mổ xẻ khá nhiều trong thời gian gần đây.
Nói thật. Dù có hát dở tôi cũng phải hát live. Việc xuất hiện trên truyền hình là cách để tôi lăng-xê cho cả bộ môn dancesport chứ không riêng gì cho bản thân. Chị hay người kia sẽ ra đi trước? Tôi là người ra đi. May người ta không gọi mình là thảm họa là được rồi (cười). Tôi không cần lấy chồng giàu hoặc gì đó nhưng tôi cần một người tâm lý.
Việc dạy ở trọng điểm chiếm đến 70% khối lượng công việc của tôi.
Vì ít nói nên tôi thường cảm nhận nhiều. Yêu thì yêu vậy thôi nhưng thành thân rồi sẽ thấy đàn bà bao giờ cũng phải làm nhiều thứ hơn đàn ông. Tôi đâu có bi lụy trong chuyện tình cảm như mọi người nói.
Nhưng tôi không cô đơn đâu. Hôm nay tôi đang vui. Tôi không nói mình sung túc vì tôi vẫn vất vả để kiếm tiền.
Cát-sê có cao hơn không? Tôi không sống bằng việc diễn show nên không phải làm vậy. Bởi thế tôi chả có chuẩn gì cả.
Có lẽ vì tôi chăm chút chúng tận tình. Thứ Bảy. Tôi nghĩ nhưng lại không nói. Nhắc qua nhắc lại phiền lắm. Có những bạn chợt nức tiếng nhờ tham gia gameshow rồi được nhiều khán giả biết đến.
Bởi thế thấy có lỗi với mẹ nhiều. Thực trạng như vậy khiến những người làm nghề như tôi cảm thấy rất động lòng.
Nhưng cũng có những em nhìn thấy mình nức danh mà muốn đi theo chứ chẳng phải yêu nghề. Tôi vừa đi làm về là mẹ vào ngay phòng để tâm can.
Mà ngôi sao thì mỗi người có nhận thức khác nhau. Giúp các em hiểu và cảm nhận. Vậy nên yêu đương cũng chẳng tới đâu. Cứ nhìn vào số lượng trung tâm dancesport tôi mở ra và số học viên là biết. Đi trên đường nghĩ vậy thì thích lắm. Chị có tiêu chuẩn nào cho người đàn ông mình sẽ yêu không? Tôi rất cần người đàn ông biết san sớt và thấu hiểu. Chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hôn nhân.
Làm thế sẽ bị đánh giá đạo đức ngay. Chỉ là không trụ được lâu thôi. Cảm ơn chị đã san sẻ!. Nói vậy nhưng cứ nhìn vào số lượng các trọng tâm dancesport của chị thì có thể thấy chị cũng được nhiều học trò yêu quý và tin tưởng? Tôi may mắn vì có nhiều học trò ngoan. Người thầy cái gì cũng khó nói hơn. Mẹ tôi cũng hối thúc tôi lấy chồng trực tính.
No comments:
Post a Comment