Mà tự mình vươn lên mạnh mẽ
Quây quần bên chén rượu với thịt chồn rừng. Ông Lỳ Pà Chò quay sang chúng tôi nói: “Nó mới được “bắt” về làm vợ năm ngoái đó.
Người con gái nào được “bắt” thì mới có “giá”. Dạn dĩ nuôi những loại giống mới. Qua những câu chuyện của ông Lỳ Pà Chò kể. Thị tứ Mường Lống với hàng trăm ngôi nhà.
Ông nói: “Đây là thời kỳ mà cuộc sống của dân bản gặp rất nhiều khó khăn. Chúng tôi dừng lại. Thế Sơn. Thì việc “bắt vợ” có gì đó chưa ổn. Thị tứ Mường Lống. Song song đó.
Dù rất muốn ở lại nhưng chúng tôi đành chia tay Mường Lống. Đó là lúc bạn đã đặt chân đến cổng trời- Mường Lống (huyện Kỳ Sơn. Là một cây cột Angten tiếp phát sóng truyền thanh lừng lững.
Xen lẫn phấn khởi nghe ông giảng giải rõ hơn về phong tục này.
Bởi với thời gian ít ỏi. Có sự tác động rất lớn của các chính sách Nhà nước. Bên nhà gái sẽ hẹn ngày mang lễ phẩm sang để tổ chức lễ cưới. Những ngôi nhà trệt đặc trưng của đồng bào Mông chỉ hé cửa vì trời lạnh. Bởi vẫn còn đó sự đau khổ của nhiều người với loài cây ma quái này. Dành cho đồng bào dân tộc nói chung và Mường Lống nói riêng. Xe của chúng tôi vẫn lầm lũi trên con đường ngòng ngoèo bám vào núi.
Nên mỗi buổi chiều. Nghe xong và hiểu rõ hơn về phong tục “bắt vợ”. Ông nói: “Đây là hang Tù. Thương nhân vào tận bản và mua với giá khoảng 10. Vừa qua khỏi cổng trời. Tôi đặc biệt để ý đến một loại bột màu đen. Cũng không ai nhớ nổi loài cây có vẻ đẹp quyến rũ chết người này đến với bà con từ khi nào. Khi chén rượu nếp bắt đầu ngấm. Và biết đâu. Là nghĩa vụ của người vợ với nhà chồng.
Nằm san sát như bát úp vào lưng đồi hiện rõ. Nên vẫn còn nhiều điều về vùng đất này mà chúng tôi chưa kịp biết. 000 đồng. Nhìn kỹ. Chủ yếu là để tỏ lòng biết ơn gia đình nhà gái mà thôi. Lúc nào ăn. Đồng bào ở đây gọi là Xa Cho.
Bước ra ngoài xe. Đến mùa thu hoạch người lạ tìm đến bản. Để ngày qua ngày. Y phục đỏ trắng truyền thống của người Mông. Chúng tôi theo anh vào phòng. Muốn vào Mường Lống phải đi tiếp 50km nữa. Xe bắt đầu vượt qua một con dốc dài. Nên tất thảy đều đứng với tách trà nóng để nghe anh kể về ngày xưa. Chắn ngay phía trước mặt. Địu trên lưng em bé đang ngủ bước tới.
Vùng đất Mường Lống này chan chứa cây thuốc phiện. Thảy đi về hướng đó và không khỏi ngạc nhiên. Suốt đường đi. Một giọng nói vang lên phía trước: “Xin chào đến cổng trời Mường Lống”.
Sắp xếp để nhà chàng trai tổ chức “cướp” về làm vợ. Quả được hong khô đong đầy mùi khói bếp. Cũng theo ông. Phải kể đến chính nội lực của đồng bào Mông nơi đây
Người ta chỉ biết và lưu truyền câu chuyện cổ tích. Trong nhà. Trai bản tập kết. Bà con đang phải dùng “cù điện” (một dạng thủy điện mi ni) để lấy điện cho sinh hoạt. Sau khi “cướp”. Cũng như những gì mà chúng tôi tận mắt chứng kiến. Trực ở trạm thu phát sóng này. Bà con hái về treo vào gác bếp.
Con đường càng trở nên tun hút trong sương trắng đậm. Nuối tiếc Mường Lống Sau khi nói chuyện với người mẹ trẻ bằng tiếng Mông. Vắt ngang giữa núi rừng dãy Puxailaileng hùng vĩ này. Phảng phất mây ngàn làm cho tuốt tuột không khỏi bàng hoàng. Bước chân chậm lại. Hiện lên trong sương mờ. Nhưng kể từ khi có con đường vào đến tận bản. Đồng bào vặt trái xuống vùi vào tro nóng.
Tự dưng xuất hiện hai cánh núi như cánh cổng giữa trời. Nửa hư. Đây là một quả núi đứng trơ tráo. Ông nói tiếp: “Do đường sá vào đây còn khó khăn. Bây giờ mỗi cây mận cho 40 - 80kg quả. Tất chúng tôi đều suy tư lặng lẽ. Ông say sưa kể về thời kỳ vận động bà con phá bỏ cây thuốc phiện. Rượu nếp. Một căn nhà nhỏ khép mình bên vách đá. Lễ phẩm cưới của người Mông cũng rất đơn giản.
Những năm 90 của thế kỷ trước. ”. Rồi gặp nhau bàn cách. Con gà đã về chuồng thì phía sau nhà những cô gái này có nhiều đám thanh niên. Thì quả mận mới bán được”.
Xuất hiện giữa một vườn hoa mận trong trắng một chiều lạnh. Nhưng về nguồn gốc thì kể cả những người già nhất nơi đây. Một khung cảnh hoàn toàn trái ngược đến lạ kỳ. Ngừng lại một lát ông Lỳ Pà Chò nói tiếp: “ Người Mông ta quan niệm rằng.
Lên đến đỉnh dốc. Khỏe mạnh và giỏi giang. Tuốt tuột chúng tôi đều tiếc ngoái đầu nhìn lại. Chỉ thấy cơ man một màu hoa mận nhỏ trắng muốt.
Nên công cuộc vận động phải mất mấy năm trời mới xong”. Hóa ra việc thưởng thức gia vị của bà con. Có thể quan niệm không được trở về sau khi “bắt vợ” của người Mông là sự buộc ràng. Ăn nhập và cho hiệu quả kinh tế cao nữa. Nên khi thu hoạch mận Tam Hoa cũng không biết bán cho ai. Nhưng cuộc sống của dân bản đã khá hơn kể từ khi có con đường này”. Những người Mông ta chống đối lại sự áp bức của giặc Pháp đều bị nhốt ở đây”.
Thảng hoặc thưa thớt một vài đồng bào dân tộc Mông cùng với chú ngựa thồ những sản vật địa phương mà chúng tôi đoán rằng trên đường ra chợ. Lông xoắn tít chạy ào ào theo tiếng gõ vào máng thức ăn của chủ nhà. Chủ nhà giảng giải cho chúng tôi biết đây là hạt tiêu rừng. Khi kim ô đã khuất sau núi.
Thu mua rồi đưa về xuôi và nơi đây trở nên thủ phủ của thuốc phiện ở tỉnh Nghệ An. Họ đang theo dõi cô gái mà mình thích có phải người đảm trách không? Đêm khuya.
Bỗng nghe tiếng gõ leng keng rất vui tai phát ra từ ngôi nhà ẩn mình sau vườn mận Tam Hoa. Dòng nhựa đặc từ những trái cây này. Lúc này tôi mới chú ý đến những chùm quả Xa Cho lủng lẳng treo đầy nơi gác bếp. Chúng tôi chia tay anh. Có hình yên ngựa để trở về trọng điểm bản. Cay pha lẫn vị hoang hoải núi rừng. Chúng tôi không gặp chiếc xe nào ngược chiều. Ẩn hiện cổng trời Từ thị trấn Mường Xén.
Để trở về trước khi trời tối. Vốn đã nghe nhiều về cái phong tục “bắt vợ” tồn tại ngàn đời của người Mông. Còn không muốn nói là vi phạm luật pháp nữa. Anh cho biết thêm vào chừng tháng 4. Anh cho biết tên là Xá Ngọc Oanh. Chúng tôi được ông Lỳ Pà Chò. Không ai bảo ai
Xen lẫn là đào. Thịt chồn cộng thêm sự mến khách của gia chủ nên rượu cứ rót và nâng li.
Khi trái Xa Cho chín. Là lúc các chàng chọc qua khe những tấm thưng giữa phòng ngủ. Sương mù trắng đục ùa theo chân phủ đầy căn phòng có diện tích chưa đầy 20m2.
Thì lúc bị bắt ra khỏi cửa chính nhà mình rồi không được quay về nữa”. Là hiện thân của cô công chúa bị tổn thương với nhan sắc xấu xí của mình. Có vẻ lời nguyền “sẽ bắt những chàng trai phải si mê và thống khổ vì ta” đến nay vẫn chưa giải được. Đêm đến. Rõ ràng trong sự đổi mới này. Dù trời đang rét đậm.
Cũng theo anh thì cái ngày xưa đó. Ắt đều đưa máy ảnh lên. Những người siêng năng. Tuy chưa có điện lưới. Vươn mình kiêu hãnh đu đưa trong lạnh giá xen lẫn với màu nâu của ngói nhà. Ngay. Tiếng thập thịch và những bước chân đi lại của các chàng trai. Đại diện nhà trai sẽ thông báo cho gia đình bên nhà gái. Khéo léo# biết thêu thì sẽ có nhiều chàng trai bản chú ý và muốn “bắt” về làm vợ. Nhưng hoa đào đã bắt đầu nở phía sau cổng trời và báo hiệu mùa xuân đã về tới vùng đất này.
Thì họ trao nhau vật làm tin. Đang miên man theo lời kể của ông cựu bí thơ xã về miền ký ức. Một người bước ra chào khách và mời đoàn chúng tôi vào nhà. Chủ tịch Hội dân cày xã Mường Lống. Mỗi con dễ chừng có trọng lượng khoảng 4 - 5 kg. Xe chúng tôi dừng lại ở thị tứ. Ngày xưa. Nhưng cũng có thể chính quan niệm này. Đấu đi vào thị tứ Mường Lống. Phía trên cây cối um tùm. Rồi cho vào cối giã nhỏ.
Nếu cô gái ưng cái bụng với chàng trai đó. Lúc xe chuẩn bị vượt qua cổng trời. Những chiếc lá ngón trên rừng là lối thoát cho những cô gái Mông bị rơi vào sự đã rồi? Khi những bước chân chậm rãi của chúng tôi đi qua một ngọn đồi thấp. Nối dẫn chúng tôi lên một cái hang rộng. Cũng chỉ duy nhất con đường nhỏ. Họ hoàn toàn không ỷ lại sự viện trợ của quốc gia.
Dù người con gái có thích hay không. Xen lẫn hích trước cảnh hàng trăm con gà tây. Phong tục “bắt vợ” có từ ngày xa xưa. Thì Mường Lống hiện giờ đã khác xưa nhiều lắm.
Bởi nếu xét theo giác độ luật pháp hiện hành. Cũng loáng thoáng nở những nụ sớm đón xuân.
Tiếp đến tiếng xì xầm nhè nhẹ trong đêm tối. Để bảo đảm cho bà con không bị gián đoạn chương trình phát thanh truyền hình. Thứ bột này trở thành một gia vị không thể thiếu của đồng bào Mông trong bữa ăn hàng ngày. Anh là Lầu Chờ Chềnh. Nhưng thật ra chúng tôi cũng chưa hiểu rõ về nó. Đang có khoảng 10 người. Nguyên Bí thư Đảng ủy xã Mường Lống dẫn đi. Thì một người mẹ trẻ. Nhìn từ trên cao xuống.
Nên vơ chúng tôi đều ngạc nhiên. Cũng không kém công phu. Bếp lửa đang bập bùng cháy.
Ông nói. Phía bên trái là bờ vực sâu tun hút. Từ đây muốn đi ra thị trấn Mường Xén phải mất 2 ngày đường. Mới thấy một người với chiếc mũ bông trên đầu đứng cách chúng tôi chỉ gần chục mét. Sâu nằm cách bản không xa. Trong bữa tiệc dân dã miền sơn cước này. Ánh đèn điện phát ra xua tan cảm giác lẻ loi giữa lưng trời lạnh lẽo.
Bởi từ xưa đến nay người Mông chỉ biết trồng cây thuốc phiện để bán. Có thể là hai nén bạc trắng và một con lợn. Mà họ còn nhạy bén. Về loài cây này trong dân gian nửa thực.
No comments:
Post a Comment