Saturday, November 23, 2013

Chồng được cởi áo tù hãm sau 10 năm vợ kêu oan: Con trai phải 2 lần đò. con gái làm ô sin xứ người sau bản án oan sai của bố.

Một khoảng thời kì đủ dài để khiến cho những mảnh đời trong gia đình ông Chấn xấu đi

Chồng được cởi áo phạm nhân sau 10 năm vợ kêu oan: Con trai phải 2 lần đò, con gái làm ô sin xứ người sau bản án oan sai của bố

2 người em gái của anh. Anh Quyết chuẩn bị thi vào một trường cao đẳng. Nhận tin bố được tạm tha và có dịp minh oan. Nhà lại bí. Chị Thu làm ở một Cty tại Hà Nội. Chị Thu sống khép mình.

Ảnh: Nguyễn Tuấn Các con xấu số vì nỗi oan của bố! Anh Nguyễn Đức Quyết. Chị Thu- con gái ông Chấn mếu máo khi nhớ lại nỗi oan của bố. Sang Đài Loan. Khi bố nhập trại. Anh Quyết chưa thể yên tâm xây dựng gia đình. Họ hàng. Những tưởng niềm vui nhỏ bé đó sẽ làm vơi phần nào bất hạnh.

Ông Chấn đã gửi gắm vào một bức thư dài đề ngày 30-4-2006. Chị giấu mẹ học thêm tiếng Đài Loan với ý định xuất ngoại. Người vợ mới cũng bỏ về nhà mẹ đẻ. V. SN 1987. Ông bảo tất những ai hiểu về cháu và mẹ.

Anh Quyết bán con ngựa rồi vất vưởng khắp nơi làm nghề phụ hồ. Cuộc đời cũng chẳng sáng sủa hơn. D. Nhưng em lại không dám ra mặt vì sợ người ta dị nghị dù nỗi oan của bố em dần minh bạch” - chị Thu san sẻ. Câu chuyện không có trong các bản án này là hệ lụy của 10 năm ông Chấn bị cuốn vào tố tụng.

Ắt có người sẽ giúp đỡ ông nhỉ? Cháu chỉ biết bùi ngùi đợi chờ mà thôi…”. V. N. Bố con điện thoại tương hỗ suốt mấy ngày qua. Vợ. Ông Chấn bị bắt khi các con ông đang tuổi trưởng thành. Sức học khá. Vì cháu không làm việc đó được. Họ không biết nhà anh có “vết”. Ở cái tuổi ăn tuổi học.

Vợ anh Quyết không chịu được “dị nghị”. Em bị bạn bè bêu riếu không dám ra khỏi cửa” - chị Thu cất giọng buồn. Chuyện yêu đương cũng bị ảnh hưởng bởi sóng gió bất ngờ ấy. Đàm tiếu về vụ án của bố chồng. Chị và mẹ ngồi chờ ở một cơ quan. “Em tự hào là con của bố; bố đã nuôi nấng chúng em. Mong gặp mỗi lần tiếp tế nhưng lần nào chuẩn bị đồ. Vậy ai sẽ là người chịu bổn phận cho ngày mai lỡ dở của những đứa con vô tội.

T. Sự việc đã xảy ra rồi. Là người dễ xúc động nhất. Chị xin phép mẹ xa xứ. Chẳng ai thèm thuê con trai của kẻ tiếng là giết người kéo hàng. Nhiều năm liền đứng trong tốp đầu của lớp nhưng chị Quyền buộc phải chọn con đường khác. Như lời ông Chấn. Nhưng chỉ 3 năm sau. Ông Chấn và vợ thắp hương mong tiên sư độ trì án “oan sai” của ông.

Năm 2004. Bảo với mẹ cháu phải bền chí mới có kết quả ông ạ. Chị trốn trong đống rơm sau nhà khóc một mình. Tiếp quản “cỗ” xe ngựa của bố. Anh Quyết nghĩ mình sẽ không bao giờ kết hôn nữa.

Tưởng chừng đi đến đám cưới thì vỡ tan. Chị Nguyễn Thị Thu. Anh Quyết tính bỏ học. Anh Quyết buồn rầu kể về người em xa xứ. Chị Thu cũng không kìm được nước mắt.

Ở nhà giúp mẹ. Kiểm sát viên Đ. Chị thu dọn gửi về cho mẹ chữa bệnh và thăm nuôi bố. Chỉ biết bùi ngùi buồn ôm một nỗi oan khiên tày trời này… Cháu rất muốn chết mà không được chết. Đúng chỗ không phải cậy ai cả. T

Chồng được cởi áo phạm nhân sau 10 năm vợ kêu oan: Con trai phải 2 lần đò, con gái làm ô sin xứ người sau bản án oan sai của bố

Chị Quyền làm việc quần quật nhưng không kiếm được tiền như dự tính ban đầu. Đáng buồn. Một người khác làng. Những khi cháu tỉnh ngủ và tĩnh tâm lại. Từ ngày bố vướng vào vụ án. Giấu được mẹ nhưng chị không qua mắt được anh trai. Dọa đánh. Ảnh: Hoa Đỗ Làm “ô sin” xứ người lấy lộ phí kêu oan cho bố! Phận anh Quyết lận đận là vậy.

Chung sống rồi. Bên cạnh đó. Chị Thu vẫn nhớ như in câu nói rành rọt của bố với mẹ: “Mình không làm thì mình sợ cái gì”. Ông ơi. Các chị mới biết nên “sốc”. Bà Chiến đành gật đầu. Đổ bệnh vì vụ án của bố. Xã Nghĩa Trung.

Con gái thứ 3 của ông Chấn. Nhìn mẹ sa sút. Cháu chờ ngày ra tòa để minh oan. Người mách chỗ này. Chị Thu thành hôn với anh Nguyễn Văn Thuận. Được mẹ đồng ý. Chỉ biết “ăn trực nằm chờ” để được vào nộp đơn. Lúc ấy. Xót con thân gái dặm trường nhưng chị Quyền đã quyết định vậy. T. Làm điều tiếng cho cả dân làng ta.

Nhưng cháu không ngờ ngày ra tòa lại là những ngày thất vọng với bản thân cháu và khổ cực với gia đình. Một vợ và những đứa con ngoan vẫn đang chờ một sự thật. “Con ông Chấn đang làm việc ở đây đấy” – họ truyền tai nhau nhưng không biết chị.

32 tuổi. Vì lẽ đó nên chị không lao ra. Cặp vợ chồng trẻ đường ai nấy đi.

Hai người vợ của anh đều ở địa phương khác. Trong số các anh chị em. Ông trời không cho cháu chết. Dần “ngãng” ra. Viết đơn đầu thú và nhận tội. Lúc ấy kêu oan cho bố chưa xong lại tự mình làm khổ mình và gia đình. Mừng tủi lẫn lộn. Có lần. Bà. “Tội “Giết người” vì “đòi tình” nhục lắm anh ạ”.

Anh Quyết lấy vợ và lần lượt sinh 2 cậu con trai. Năm 2009. Thương mẹ. Tự kỷ. Vì bị giam cầm. Khi bố bị bắt. Chân lý sẽ trở về đúng nghĩa của nó. Anh không còn “đầu óc” nối học nữa. Những cán bộ được nhắc đến đã buông. Tóm tắt nội dung thư: “Cháu thật ra không giết người mà cũng không hiểu biết về pháp luật.

Bắt ép. Còn ông trời sẽ không phụ công người tốt. Một tháng không được thì hai. Anh tái hôn.

Nhưng bà Chiến khích lệ con phải “có nơi chốn” còn lo chuyện. Sau lần vỡ vạc này. Năm 2009. Được đồng nào. Bố cháu không muốn cháu chết vì còn một mẹ già. Bạn gái không đủ dũng khí vượt qua dư luận. Chị mới 15 tuổi. Chị khóc nghẹn. Anh chị cũng không dám làm “to”. Anh Quyền thấy em gái yếu lòng luôn khích lệ để làm chỗ dựa cho mẹ

Chồng được cởi áo phạm nhân sau 10 năm vợ kêu oan: Con trai phải 2 lần đò, con gái làm ô sin xứ người sau bản án oan sai của bố

Sao lại có những cán bộ CA điều tra tỉnh Bắc Giang như T. Người chỉ chỗ kia. Con cháu tìm mọi cách làm đơn gửi lên đúng nơi. Nhưng chị nghĩ nhỡ mình lao ra như thế mà họ cứ đâm thì sao.

Là con trai cả của ông Chấn. Mối tình với cô gái ở xóm Lai. Hay tin ông Chấn bị kết án. Những người chờ ở đó nói cứ thấy xe màu đen đi vào thì lao ra chặn để kêu oan. Làm “ô sin”. SN 1984.

Sự chia tay của hai người lại chính từ sức ép dư luận. Lúc ông Chấn bị bắt. T. Một năm không được thì hai… cho dù hết đời cháu nếu có mệnh hệ gì đời cháu đỡ tủi. Mong được thân oan tại tòa Nỗi oan uổng diễn đạt trước các cấp tòa mà không được làm minh bạch.

Ảnh: Nguyễn Tuấn Năm 2008. Ở cơ quan nào. Nhưng để có người coi ngó mẹ và đứa con riêng.

H. Nhưng họ như “gà mắc tóc” vì chẳng biết kêu oan ở đâu. Ông. Một ngày không được thì hai. Cảnh nhà lắm mối tơ vò. Vay tiền của người thân. N. Mấy ngày qua. 1 năm sau. N. Chỉ mời họ hàng và người nhà. Quá hốt hoảng. D. Anh Thuận biết nên thông cảm. Người trong Cty cũng bàn tán rôm rả. Chị nói. Không được đến trường cũng chẳng dám vui đùa cùng những đứa trẻ cùng lứa.

Bản thân cháu còn không biết cháu và CA đã làm như thế nào để cô H chết. Bị tra tấn nhục hình quá oan bắt nhanh chóng phải nhận tội. Cháu không giết được người đâu ông ạ. L. Chị Thu kể. Trước khi theo chồng. Chuôi dao. Tiếc nhất là chị Nguyễn Thị Quyền. Thời gian làm mướn nhân may ở tỉnh Bắc Ninh. N. Chị vẫn ở xứ người. Họ hỏi cung. Chết như thế nào cháu đâu có biết. Họ nhất tề nghỉ học. Ba má người tình ngăn trở đôi trẻ với lý do “không hợp tuổi”.

Để bố cũng yên tâm. Tự mình tìm đến đúng nơi mà kêu. Giờ. Dư luận xôn xang chuyện của bố mình. Sinh con xong. Chuyện gia đình chị. Học hành lỡ dở.

Anh Quyết tâm sự. (Còn nữa) Hoa Đỗ - Nguyễn Tuấn. Dùng nhục hình với ông cả ngày lẫn đêm để bắt vẽ lưỡi dao.

Nhiều lần theo mẹ lên Hà Nội để kêu oan. Lẽ phải. N. Gần đây. Nhưng cũng như cái quán hàng nhỏ.

Đánh và đe dọa ông. Ngày cưới. Đ.

No comments:

Post a Comment