Cậu Hiếu nhờ cô Oanh mua hộ thứ gì đó
Họ cũng là những người có trái tim đa cảm hơn những người thường ngày khác. Lại thêm cú sốc người trong mộng rẽ bước sang ngang. Phố Hàng Bồ. Làm thơ về đêm. Có khi Hiếu tạt vào cửa hàng Oanh mua thỏi mực. Mỗi buổi chiều đi học từ Gia Ngư về Hàng Nón. Thời có câu chuyện ở Hàng Bồ”. Cô gái họ Đỗ xinh tươi trong áo quần cưới. Gặp nhau ở chợ.
Tản Đã Nguyễn Khắc Hiếu đã phải cảm thán bằng hai câu thơ: “Vì ai cho tớ phải lênh đênh/Nặng lắm ai ơi một gánh tình”.
Bữa ăn cũng rất vô thường. Bà rất ủng hộ cậu em si tình. Quơ đặt trong mâm với con dao. Bạn bè và người nhà chỉ có thể làm cho nỗi đau của chàng trẻ trai tạm thời lắng xuống chứ chẳng thể xoa dịu được nỗi đau tinh thần quá lớn của chàng trai mới bước vào đời. Có người nói rằng. Chuyện yêu đương rồi thất tình gây cho họ không ít những đảo lộn trong cuộc sống.
Chị gái của thi sĩ và bà Ấu Doãn – con gái của anh trai Nguyễn Tái Tích – những người đã dự vào việc tác thành cho cậu Hiếu và cô Oanh kể lại. Có khi thắp bảy ngọn nến gọi là “thất tình đàn”. Cô gái ấy tên là Đỗ Thị Chính. Tản Đà cũng nhờ bạn bè mai dong. Da trắng tóc dài. Dù thời điểm giao thời đầy nhiễu nhương đó.
Mọi người đều khẳng định rằng cô gái ấy thay cha trong coi hiệu sách Cẩm Vân Đường. Chàng trai trẻ Nguyễn Khắc Hiếu đã bị chinh phục. Bên cạnh Nguyễn Khắc Hiếu luôn có người bạn là Nghiêm Phúc Đồng đi cùng để an ủi chàng trai trước những cú sốc này. Với những thi sĩ vốn đa sầu đa cảm. Nặng tình hơn người như Tản Đà. Nghiêm Phúc Đồng chia tay Nguyễn Khắc Hiếu. Ông từng viết rằng: “Nhà ở phố Hàng Nón.
Vừa độc đáo. Khi ấy hẳn cậu ấm Hiếu thì đắm đuối. Con vịt hoặc con cá. Nói vài câu bâng quơ. Nếu trời không mưa gió. Ông cũn thường ngồi ngoài trời. Vừa dồi dào năng lượng sáng tác của văn đàn Việt Nam đầu thế kỷ 20. Cô gái này bán tạp hóa tại cửa hàng riêng của gia đình.
Đây cũng là một lý do khiến Tản Đà dấn thân vào con đương khoa cử như ông từng viết: “Mục đích sự học ở khoa cử. Nếu về đêm có khi thắp 28 ngọn nến gọi là “nhị thập bát tú”.
Tiếng guốc giòn rụm trên nền gạch ấy cũng được Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu nhắc lại. Lấy đâu được song mã mà cưới”.
Chàng trai trẻ gửi ống quyển và lều chiếu cho người nhà. Tản Đà bắt đầu làm bạn với rượu để vơi đi nỗi sầu trong lòng. Với những người bình thường. Hồi đó thế đã là bạo lắm. Nhưng sờ soạng những chũm của anh em. Lại có ý kiến cho rằng. Những người theo nghiệp chữ nghĩa như ông đều rất khó nhọc với cuộc mưu sinh nhưng họ vẫn dành được sự yêu mến từ những người dân.
Con gái cả của ông Đỗ Thận ở phố Hàng Bồ. Hàng Bồ là nơi cô gái họ Đỗ
Sự công kích ấy còn nặng nề hơn rất nhiều. Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Xương – con trai cả của nhà thơ Tản Đà. Hẳn không thể không nhắc đến mối ngành ngọn của thi sĩ với cô gái họ Đỗ phố hàng Bồ. Tuy nhiên người anh rể của Tản Đà là thi sĩ trào phúng Nguyễn Thiện Kế lại khôn xiết ủng hộ cậu em vợ trong việc hôn nhân nên đã tự thân đến thăm hỏi.
Trong tác phẩm của mình là “Giấc mộng con”. Trong giới văn học. Ai cũng mong cho Nguyễn Khắc Hiếu được thoả nguyện. Hơn thế nữa. Thường được gọi là Kim Oanh. Nguyễn Khắc Hiếu hỏng thi ngay đệ nhất trường. Ăn nói dịu dàng lễ độ dễ nghe”. Chỉ nghe tiếng guốc cũng đủ tình Chân dung Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu. Cộng với những điều thi sĩ viết lại trong tác phẩm của mình sau này tình đó hẳn không phải là mối tình đơn phương.
Cô Oanh bao giờ cũng có một cậu em trai đi hộ tống. Con nhà tư sản Đỗ Thận trú ngụ và sinh sống. Ai cũng biết. Sương phủ bạc xóa mái đầu. Vừa thi trượt. Cũng bắt đầu từ đây. Cô gái ấy tên là Đỗ Thị Thăng.
Ông Nguyễn Khắc Xương nói rằng “Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu thất tình mà đến điên rồ” bởi trong di cảo của mình. Ông không muốn nhìn muốn gặp bất cứ ai mà đến ở trong một cái lều gạch bỏ hoang của anh cả Nguyễn Tái Tích và chỉ nhận thức ăn từ một người trong họ đưa đến. Kỳ 2: Mối tình với người đẹp phủ Vĩnh Tường Tuấn Ngọc (còn tiếp). Từ Nam Định về Sơn Tây.
Tản Đà là một ngôi sao sáng. Xác pháo đỏ thềm nhà Cẩm Vân Đường. Cha của cô gái là Đỗ Thận không từ khước nhưng có ý nguyện rằng muốn có một anh con rể đỗ cử nhân rồi đây làm tri huyện. Ngọn nguồn bao giờ cũng là tình đẹp và với Nguyễn Khắc Hiếu cũng không phải là ngoại lệ. Về mối nguồn cơn vỡ vạc. Tình có ý nghĩa lớn đến như thế nào trong đời sống của mỗi con người.
Nhắc lại chuyện anh rể Nguyễn Thiện Kế qua nhà ông Đỗ Thận để đánh tiếng cho em vợ. Rượu thì uống hũ không uống chai. Hai người xẻn lẻn nhìn nhau. Nhiều khi đang đêm ra bờ ruộng ngồi ngắm về núi Tản.
Chàng thanh niên Nguyễn Khắc Hiếu học ở trường Quy Thức (École modèle). Thế nhưng. Ông từng bi quan mà than rằng: “Cái bụng chán đời đến đỉnh điểm. Đánh tiếng với gia đình người đẹp. Sáng hôm ấy. Theo những người trong gia đình kể lại. Buồn rầu bước lên xe song mã. Nguyễn Khắc Hiếu buồn bực bỏ lên Việt Trì. Có vẻ yêu kiều ngoan ngoãn. Nhà văn Nguyễn Mạnh Bổng viết: “Cô Đỗ thị bán sách ở phố Hàng Bồ.
Đánh giá về dung nhan của cô gái một cách công tâm. Tản Đà về sống tại ấp Cổ Đằng huyện Tùng Thiện của anh rể Nguyễn Thiện Kế. Mối tình này có ảnh hưởng không nhỏ tới hướng đi trong sự nghiệp sau này của Tàn Đà cũng như để lại nhiều dấu ấn trong những tác phẩm thi văn của ông.
Còn bà Chính ý tứ lảng ra chỗ khác vờ vịt bận rộn mua sắm. Sau đó Nguyễn Khắc Hiếu lại đi Hòa Bình. Cô Oanh đỏ mặt lảng ra hoặc chỉ nói được vài câu lí nhí. Sau quyết mong tịch cốc để từ trần”
Nguồn cơn khó phai Khi nhắc đến cuộc đời và sự nghiệp của Tản Đà. Người ta thường nói rằng. Có lần Tản Đà cho bạt hết bụi tre ở đầu nhà để nhìn về núi Tản cho khỏi vướng mắt.
Tản Đà là một cái tên nức danh và cũng giống như nhiều thi sĩ từ cổ chí kim. Tuy nhiên. Ông tự thừa nhận rằng: “Không biết có phải tuyệt sắc hay không mà tự con mắt mình khi bấy giờ thời như ngoài người ấy không có ai là con gái”.
Hoặc con gà. Sau ba tháng theo lệnh gia đình. Đĩa muối. Tức khắc lên tàu về Hà Nội và tới thẳng phố Hàng Bồ. Trong đó. Hà Nội. Khi đi chợ. Bởi lẽ. Có quan điểm cho rằng.
Người nhỏ nhắn xinh tươi. Tuy không bị chối từ nhưng ông Đỗ Thận cũng có ý thử thách khi giả bộ kiện rằng muốn có con rể đỗ cử nhân và làm tri huyện.
Nhưng khi nói với anh trai của mình là Nguyễn Tái Tích thì nhận được câu trả lời: “Nhà ta nghèo thư thế. Sau khi an ủi bạn. Quần chúng trong vùng đều kinh ngạc gọi là “Ông trạng Cứu”.
Ông từ biệt ấp Cổ Đằng về Khê Thượng. Tập giấy…Sau này. Đó là mối đầu đuôi tiên khi nhà thơ mới bước vào tuổi 19 mộng mơ và hơn thế nữa.
Còn cô gái lại rất e thẹn. Từ trường thi về tới Hà Nội cho tới khi lên Việt Trì. Hiếu thừa nhận với chị Chính rằng anh đã nhiều lần qua cửa hàng Oanh nghe tiếng guốc Oanh giòn rụm trên nền gạch. Ngay lần trước hết nhìn thấy cô gái. Hai người e thẹn nhìn nhau. Tản Đà viết: “Đến lúc thi hỏng luôn hai khoa mà ý trung nhân xuất giá thời có đáng chán hay không đáng chán?” Anh rể Nguyễn Thiện Kế ái ngại cảnh ngộ của Tản Đà nên đã quyết định đưa ông về Nam Định giới thiều với nhà tư sản nức danh thời bấy giờ là Bạch Thái Bưởi.
Tiền đồ khoa cử có quan hệ với tình duyên”. Trong gia đình. Bằng hữu mới bắt đầu giao tế. Thế mới thấy. Mối ngành ngọn của Nguyễn Khắc Hiếu với cô Kim Oanh là mối tình đơn phương nhưng qua những gì ghi lại được từ lời kể của bà Nguyễn Thị Chính. Cô chị Nguyễn Thị Chính là người tận tụy nhất với việc tác thành cho lương duyên của em trai. Oanh chạy ra cửa. Mình đi học trường Quy Thức ở phố Gia Ngư.
Khi tới nơi thì người đẹp đã lên xe xuất giá theo chồng. Ông lại là một người khôn xiết si tình. Khi đó. Ông không ăn cơm suốt sáu tháng liền. Con đường thân thế mới mở lối. Cách thức ăn uống của ông cũng rất kỳ quái: Mỗi ngày chỉ ăn hoặc thủ heo. Dù chẳng nghiêng nước nghiêng thành nhưng khổ mặt trái xoan. Vào thời kì đó ấm Hiếu rất thất thần. Trừ ông anh trai Nguyễn Tái Tích ra.
Tới Việt Trì. Biết cô Kim Oanh thỉnh thoảng đi chợ mua sắm nên bà thẳng cho Nguyễn Khắc Hiếu đi cùng.
No comments:
Post a Comment