Friday, November 22, 2013

Nỗi đau không thể khuây khoả khi chồng ngoại tình với bạn.

Chứ càng điều tra rõ ràng thì tôi sẽ càng khổ cực

Nỗi đau không thể nguôi ngoai khi chồng ngoại tình với bạn

Về nhà bắt đầu chê vợ vì nhìn thấy cô ta mạnh mẽ.

Nội thất để chăm lo cho tổ ấm của mình. Chăm chồng. Tôi cũng hơi khó chịu một chút. Không phải em không tin ann mà em muốn quá khứ hãy ngủ yên. Chưa bao giờ anh lục vấn tôi điều gì.

Đêm nào tôi cũng thức trắng. Liệu sau này chúng tôi có hạnh phúc không? Tôi có dằn vặt anh không? Tôi xót xa lắm. Tôi thống khổ tột bực khi không dám nói ra cho ai biết. Tôi cũng luôn trọng. Cô ta chỉ nói "Dù sao em cũng đã biết chuyện rồi. Khoảng 2 tuần sau khi tôi biết rõ sự việc. Nghe chồng tôi nói nặng với tôi bao nhiêu thì nhẹ nhõm với cô ta bấy nhiêu.

Khi nào cần tôi lại có 1 khoản để 2 vợ chồng cùng giải quyết công việc. Em đã và đang xây dựng lại niềm tin. Chúng tôi lại chuẩn bị về nhà mới. Tôi buồn lắm. Sự coi trọng nhau.

Rất nhiệt thành với bạn bè nên ai cũng quý. Anh bảo tôi: "Em ơi. Em không cấm anh được". Tư thế. Vẫn quan hoài. Chồng tôi đã thích thú là họ đã có tình cảm với nhau được nửa năm nay.

Chồng bội nghĩa và vô bổn phận với con cái như cô ta đâu mà mang tôi ra so sánh để xem ai mạnh mẽ hơn ai? Chồng tôi hút thuốc nhiều hơn. Kim cương. Gia đình tôi lại hạnh phúc như ngày nào. Đêm ngày anh nghiên cứu phong thủy. Nhiều đêm hai vợ chồng ôm nhau và lần trước hết tôi thấy anh khóc khi thấy cả tuần. Tôi lại bị stress. Từ ngày chuyện đó xảy ra tôi cũng đã xác định cuộc sống không phải là màu hồng.

Chồng tôi thì ngày càng phong độ đẹp trai. Thu nhập khá. Lúc đó tôi đang mang bầu tháng thứ 3. Anh không làm gì có lỗi với em.

Hai là nếu anh chọn cô ta thì tôi cũng sẵn sàng. Lúc đó tôi chỉ biết lặng im và cả đêm thao thức. Tâm tư với chồng tôi. Tháng nào cũng đi du lịch. Có khi cả tuần tôi không ngủ được phút nào. Là một người phụ nữ cũng xinh xẻo. Mấy gia đình đưa con đi chơi thì cô ta cũng chỉ chơi với con được 5 phút (con cô ta cũng lớn) rồi lại tót lên chỗ cánh đàn ông đang ngồi.

Gia đình cô ta cũng mới là bạn của gia đình tôi được khoảng 10 tháng. Thương con hết mực. Nhưng nỗi đau chồng bắt bồ này đâu phải do tôi gây ra mà một mình tôi phải chịu. Tôi về lại bị ám ảnh mấy đêm. Đến sở thích. Có công việc đàng hoàng. Nhờ chồng tôi tham vấn mua ô tô thế nào.

Luôn chăm lo cho sức khỏe của anh. Tôi xem lại bản thân xem mình còn thiếu xót gì để khắc phục. Không nhắc đến cô ta. Tôi suy sụp. Chồng tôi không dễ lên giường với người khác nếu không có tình cảm. Anh ấy có ý định sẽ ly hôn.

Cả nhóm ai cũng cảm thương cho cảnh ngộ và cổ vũ cô ấy. Giỏi giang. Nếu yêu ít đi một tẹo thì sẽ đỡ khổ đau hơn.

Ngày đó rất nhiều người thành đạt. Cái hình ảnh đó tôi không thể quên. Ngay cả mẹ tôi sống cùng nhà cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Dù có chuyện gì xảy ra tôi cũng sẵn sàng đón nhận. Mình cứ hướng thiện thì sẽ có phúc.

Tôi lại yêu anh hết sức. Chi tiết bởi tôi muốn khẳng định tôi đã có một cuộc sống rất hạnh phúc. 5 năm trôi qua. Nhiệt liệt. Đảm bảo cho vợ con lúc nào cũng có cuộc sống sung túc nhất. Còn cô ấy thì có gì cũng gọi chồng tôi. Về đến nhà tôi lại nấu mỳ cho anh ăn vì anh hay đói.

Anh chả có lý do gì mà cắt bỏ người bạn như vậy. Mọi trách nhiệm đổ hết lên chồng tôi. Tôi chỉ sợ cứ như thế này tôi sẽ chai sạn đi. Rồi tôi lại thấy chồng tôi và cô ta nhắn qua lại với nhau. Em cứ như thế này thì con làm sao sống được" rồi anh chăm tôi hơn.

Tôi hiểu. Vững chắc tôi sẽ đánh mất gia đình và các con tôi sẽ khổ nhất. Một người nữ giới vừa ly dị. Chị hứa sẽ không chủ động tìm đến chồng em nhưng chị không dám chắc chồng em sẽ không tìm đến chị".

Tôi muốn giữ thể diện cho anh và cho tôi. Nhưng đời chẳng ai cho ai hết mọi thứ nếu không có một ngày tôi phát hiện ra chồng tôi có 1 người đàn bà khác. Còn hạnh phúc hơn bởi cả hai đều biết trân trọng hơn. Tôi có cuộc sống hạnh phúc. Tôi làm vậy vì tôi vẫn muốn giữ gia đình này. Thông minh và bố cháu yêu cháu khôn cùng. Xinh đẹp. Chồng tôi cho rằng: "Anh và cô ta cũng chỉ còn là một mối quan hệ tầng lớp thường ngày.

Không van nài. Cô ta là người tốt. Từ đó họ ngã vào nhau cũng rất dễ. Bạn bè để cả 2 cân bằng lại. Khốn một nỗi tôi rất yêu chồng. Nhắn với cô ta). Tôi hứa với anh sẽ luôn giữ hình ảnh một người cha tốt cho các con. Có đức. Ai cũng nhìn vào cuộc sống gia đình tôi mà ước mơ: 2 vợ chồng có thu nhập khá.

Vì chỉ cần tôi nói 1 câu là anh lại cho rằng tôi thế nọ thế kia. Cuối tuần lại tụ hợp bạn bè. Cái kiểu giấu giếm đó. Tung hê vớ mọi thứ. Cô ấy cũng rất xởi lởi. Từ 2 bàn trắng tay. Tôi đã cho anh 3 lựa chọn: 1 là anh trở về với mẹ con tôi thì cắt đứt mọi quan hệ với cô ta. Tôi cũng trông nom rất đỗi cho đứa con gái. 4 tháng sau thì vợ chồng họ ly dị và chồng cô ta đã lừa lấy hết tài sản.

Lúc đó vợ chồng họ đang trục trặc. Tôi đã chủ động kiên tâm sẽ quên đi tuốt tuột nhưng chồng tôi và cô ta vẫn đôi khi nhắn hỗ tương với nhau.

Em cũng sẽ giữ kín với công ty vì xấu chị cũng xấu em". Càng tin nhiều thì nỗi đau càng sâu và không gì khổ bằng nỗi đau mà phải thầm lặng chịu đựng. Sung túc theo đuổi tôi nhưng tôi chọn anh.

Chồng tôi lại thông cảm. Ông bà cũng vừa phải trải qua cú sốc về cuộc hôn nhân của chị. Không ầm ĩ. Anh sợ rằng "Bát nước đổ đi không vớt đầy lại được". Anh tình nguyện đưa hết cho tôi. Vậy làm sao tôi quên được? 6 tháng trôi qua. Trương mục nhà băng. Chồng tôi tự nhận hết trách nhiệm về mình.

Đồng hồ ra sao (cô ta cũng làm ra tiền). Chúng tôi đã cưới nhau được 5 năm. Chồng tôi lại lấy lý do tính tôi khó chịu nên các cuộc vui đã bắt đầu cắt tôi ra (sau này tôi mới biết). Cuối tuần té ra ngoài đi thăm bạn bè. Tôi kiêu hãnh về anh. Đừng bội phản niềm tin của em một lần nữa"

Nỗi đau không thể nguôi ngoai khi chồng ngoại tình với bạn

Đứa bé trong bụng mới có hình hài. Con tôi còn hơn 1 tháng nữa ra đời.

Ăn uống. Chỉ có điều lạ là bản thân tôi và cô ý chẳng thể thân nhau như với người khác trong nhóm. Đêm lại mất ngủ. Điều đó làm cho tôi khổ cực nhiều hơn. Giấc ngủ của anh. Chúng tôi đã có 1 bé gái gần 4 tuổi và tôi sắp sinh bé thứ 2. Ba là nếu anh cần thời kì nghĩ suy. Mỗi lần nhìn 2 bố con trêu đùa nhau.

Tôi thương anh vô cùng. Tôi cũng biết phối hợp giữa chămlo gia đình. Anh đã là chủ 1 doanh nghiệp. Công việc của anh hay phải đi tiếp khách về khuya. Vợ chồng tôi vẫn luôn mặn nồng và tất bật bên nhau.

Càng yêu nhiều. Lúc sau chồng tôi đến (cô ta gọi). Bắt đấu từ lúc cô ta ly dị thì tôi thấy chồng tôi về nhà cũng có chút kì dị: cứ tối là kêu xuống quán cà phê dưới nhà làm việc để tĩnh (sau này tôi mới biết là để chát chit.

Anh nói rằng anh sẽ ra đi với 2 bàn tay trắng. Thỉnh thoảng thấy chát chít hỏi thăm. Kính gửi các bạn đọc! Tôi năm nay đã 33 tuổi. Từ chuyện tế nhị 2 vợ chồng. Tôi đã nuốt nước mắt vào trong.

Đích thực em không muốn anh và cô ta giao thông với nhau nữa. Cô ta cáo hơn tôi tưởng. Tôi hơi kể dông dài. Con gái tôi mới hơn 3 tuổi. Khi về nhà lại xóa thì tôi không chịu được. Tự chăm mình. Tôi biết nhưng cũng chưa nói gì vì cũng chưa khẳng định được điều gì cả. Bởi tôi muốn do chính anh nói ra.

Chúng tôi có mấy gia đình hay đi chơi. Anh không làm gì sai. Mọi thứ lại thái bình qua đi. Đưa mẹ con tôi đi du lịch thẳng băng. Tôi chỉ điều tra một tẹo mai dong là dừng lại. Cháu rất đáng yêu. Chúng tôi muốn quên nó thì vô tình dư luận sẽ nhắc đến. Chăm lo cha mẹ chồng cho đến khi nào anh đưa cô ta về ra mắt và cô ta sẽ thay thế tôi chăm lo bố mẹ.

Tôi đã gặp cô ta một lần để trò chuyện. Làm tôi khó chịu. Tôi cũng đã nói với chị ta: "Em sẽ giữ kín chuyện này với gia đình chị vì ba má chị đã già. Nhưng cứ kiểu ngày đi làm thì nhắn cho nhau. Họ đi cà phê. Tôi thấy lạ nhưng nghĩ cô ta không nhờ được ai và tôi rất tin cẩn chồng mình nên không ngờ.

Chồng tôi 35 tuổi. Tôi thấy mình đã làm đúng. Có gì em cứ hỏi chồng em. Rũ bỏ bổn phận làm cha. Sau này khi sóng gió qua đi. Khi tôi quay về. Tiền tiêu không thiếu. Sau đó tôi đã quyết định xa anh 10 ngày về chơi với gia đình anh. Cô ta từ chối trả lời vơ mọi thứ. Người bạn thường ngày. Mất ngủ liên miên. Để lại cho mẹ con tôi nhà cửa. Ăn uống với nhau cuối tuần cùng nhau.

Số điện thoại của cô ta chồng tôi cũng xóa. Nỗi đau và sự ám ảnh càng khó khuây khoả. Đến với nhau bằng tình. Người đàn bà đó chính là một người bạn của tôi. 3 lần. 2 người có gặp lại nhau 2. Tôi không hiểu tại sao cô ý chỉ thích nói chuyện mấy người đàn ông hơn. Đã gắng. Chăm con chứ tôi có bị chồng đánh. Về tiền nong. Xe pháo. Tôi cũng chỉ nói với chồng rằng "Em muốn quên nhưng những việc anh làm đã làm em không thể quên.

Giả dụ ngày xưa tôi đánh ghen. Với chồng tôi và cô ta? Mong độc giả cho tôi những lời san sẻ. Dù sao cũng phải nhìn từ 2 phía và tôi cũng có những sơ sót.

Shopping (gia đình nội ngoại thì ở xa). Đôi lúc tôi cũng tự yên ủi: Mình ở hiền thì gặp lành.

Tôi đâu có cần những thứ đó. Tôi chỉ gọi 1. Và 2 ngày sau anh trả lời: "Anh sẽ toàn tâm toàn ý cho gia đình". Tôi căm hận. Tôi đã khóc rất nhiều. Lại thần tượng một người chồng như chồng tôi.

5 năm trôi qua. Anh hãy cho tôi con số bao lâu. Niềm tin của tôi lại bị lung lay. Kiêm toàn. Cô ta hay bị chồng đánh và chồng cũng hay bồ bịch. Cả gia đình cười ngặt nghẽo bên nhau. Âu lo nhiều hơn nhưng tôi vẫn không nghi gì. Thành đạt. 2 cuộc xem mấy giờ anh về để tôi yên tâm vì anh hay uống rượu. Tôi đã thương xót. Khi tình cảm mà vơi đi thì bản thân tôi cũng khó lấy lại được với chồng.

Tôi linh cảm 2 người chưa dứt hẳn được với nhau. Sau đó chồng tôi xóa. Tôi cũng nghĩ vì cô ta biết uống bia rượu nên muốn ngồi bên đó. Anh đã về bên mẹ con tôi. Bắt quả tang. Vợ chồng tôi lại rất hợp nhau. Bởi càng nhiều người biết thì mọi việc càng khó giải quyết. Rồi một ngày tôi quyết định điều tra sau khi bắt đầu nghe những lời ong tiếng ve về chồng.

Tôi cũng nạm không nhắc lại chuyện cũ. Đang thiếu thốn tình cảm nên rất dễ yếu lòng. Tôi phải làm gì hiện giờ với bản thân. Lúc ăn uống thay vì phụ nữ chúng tôi ngồi gần nhau để tám và chăm con thì cô ý lại ra ngồi chỗ toàn đàn ông. Nhưng tôi không còn niềm tin tuyệt đối như xưa nữa. Đưa tôi đi khám và đưa tôi đi ăn. Công việc và coi ngó bản thân nên bản thân vẫn trẻ trung.

Bản thân cô ta trong mấy năm không hạnh phúc với chồng và cũng cặp với nhiều người (do chính cô ta kể với 1 người bạn trong nhóm và mọi người trong công ty nói vậy). Tôi tự kiếm được nuôi các con tôi.

Suy nghĩ. Xem phim. Đã độ lượng. Cho đến mấy ngày gần đây tôi gặp lại cô ta ở cơ quan (sau này tôi sinh xong đi làm lại thì còn gặp lại nhiều).

Ngày một yêu anh hơn và trân trọng hạnh phúc gia đình. Tôi thấy mình là một người vợ tốt: yêu chồng. Vậy mà lúc này đây vẫn một mình tôi khổ đau và rấm rứt. Rồi chuẩn bị mọi thứ cho đứa con mới chào đời.

Tôi chỉ biết đến đó. Tôi quan tâm đến từng bữa ăn.

Tuy anh mới lập nghiệp nhưng tôi nhìn thấy ở anh một người đàn ông có chí. Mua nhà mua xe cho vợ con. Nói chuyện. Tôi biết anh và cô ta cũng cần gặp nhau thêm 1 vài lần để giải quyết vấn đề.

No comments:

Post a Comment