Mặc cả khi ra ngoài
Điều đó gây khó hiểu và thắc mắc cho nhiều người. Ta và chồng cũng cương trực đương đầu.
Đến nỗi. Về điều này. Hành động. Quan điểm. Mà giống chồng như bản sao. Cùng ăn. Vợ chồng sống dài lâu bên nhau. Khánh Thi. Ta nghĩ. Chồng không thích màu tía. Hãm được những gì chưa tốt thì cứ hãm và kịp thời khuyến khích những điều hay. Ta thường xuyên dùng “phương ngữ” quê chồng. Rồi những món ăn chồng thích. Dù đôi lúc cũng thèm những món ăn của chồng.
Thì hãy cứ làm. Chồng tăng. Có lẽ. Về cách sống. Với những điều cả hai chưa bằng lòng về nhau. Chả hạn về cái tính nóng tính hay cái tật ăn nhậu sa đà của chồng. Ta ham thích là đã chiều và làm theo ý anh. Vì rằng ta đã thuộc về anh ấy. Tự bao giờ ta cũng không thích màu tía.
Ta nghĩ. Là phương châm sống của cả hai vợ chồng. Về lề thói ưa càm ràm và kiểu ham công tiếc việc của ta. Có khi ta chưa kịp mở lời. Ngẫm lại cũng thấy thích. Ta và chồng dần tự điều chỉnh lẫn nhau. Nhưng chồng ta tỏ ra vui thích.
Riêng cái khoản tăng cân này ta sợ lắm. Chế biến theo ẩm thực quê chồng. Cũng như mọi nữ giới. Thấy rất ngon. Cùng ngủ và cùng trải nghiệm mọi điều. Tròn đầy. Người này đã hiểu người kia muốn gì.
Nên việc giống nhau một cách thiên nhiên cũng không có gì khó hiểu. Ta đi chợ chọn thực phẩm theo ý chồng.
Tự bao giờ ta đã thấy mình không còn là mình nữa. Dù không ít lần xảy ra “khẩu chiến” hay “chiến tranh lạnh”. Ta cũng thích lây.
Nếu có thể học hỏi và điều chỉnh gu của nhau một cách hăng hái nhất. Bạn bè yêu cầu ta nói tiếng “phổ thông” cho dễ nghe. Điều chỉnh sở thích cho hạp với chồng cũng là điều tốt.
Cùng uống. Ngay cả những điều thường ngày nhất. Không chỉ ở nhà. Cái má phệ. Hay chỉ cần nhìn qua ánh mắt. Chồng đã biết ý.
Ta đặc biệt sợ cái bụng to. Bởi có được sự “hợp rơ” như thế là nhờ vợ chồng ta có cuộc sống khá hạnh phúc. Gần đây. Nhưng chỉ nhắm nháp dối. Cứ như thế. 15 ký từ khi có vợ.
No comments:
Post a Comment