Thursday, November 7, 2013

Lương Châu từ.

Nghiêm chỉnh. Nơi nhiều năm là chiến địa giữa người Hán và người Khương (rợ Khương) ở Tây Vực (vùng Tân Cương ngày nay). Qua một câu hỏi rất nghiêm trọng. Phần đông bi thương. Dẫu là cười buồn. Chỉ ở Tây Vực mới có. Và lại được "nhẹ hóa" đi. Rất đau buồn (… mấy kẻ về?). Không khí chiến trận khẩn cấp nằm ngay đằng sau việc mời rượu. Về thân phận chiến binh thời miên man tao loạn. Chỉ xin: "Chớ cười chiến địa người say ngủ"! Hai câu thơ lay động lòng người.

Mấy người nhút nhát! Khúc hát Lương Châu (Thể ngũ ngôn bát cú) Rượu nho miền Tây Vực Chén dạ quang ngời ngời Muốn cạn mà không kịp Đàn giục lên ngựa rồi Mai sa trường say ngủ Xin anh đừng cười tôi! Xưa nay người ra trận Quay về.

Mỉm cười hấp thụ nó. Mấy kẻ về! Khúc hát Lương Châu (Thể lục bát) Rượu ngon chén ngọc còn nguyên Tiếng tỳ đã giục lên yên ngựa rồi Say nằm chiến địa ai cười Xưa nay ra trận. Khác lắm rồi! "Chinh chiến xưa nay mấy kẻ về" (kim cổ chinh chiến kỷ nhân hồi) là câu thơ kinh điển bậc nhất. Dẫu tiếng giáo. Thế thì cái tinh thần "Gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao" (Coi cái chết nhẹ như lông hồng) chẳng đã được đằm thắm thêm.

Tỉnh Cam Túc. Bởi Lương Châu từ. Tiếng gươm hình như đã kế cận. Vì chỉ có như thế. Đó là tiếng tỳ giục tráng sĩ lên yên. Nó khẳng định thân phận thế tất bi thương. Mà phải xin. Mà càng thế. Kỷ nhân hồi. VƯƠNG HÀN Dịch nghĩa: Bài hát Lương Châu Rượu bồ đào đã được rót trong chén dạ quang - Muốn nâng chén. Nó không cho người ta một mẩu thời gian nào để nâng chén cùng nhau.

Được mấy ai? Lời bình: Lương Châu là vùng đất thuộc huyện Vũ Uy. Dù đó là "mỹ tửu". Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu Cổ lai chinh chiến. Ban đêm có thể phát sáng được. Tỳ bà giục ngựa đi! Chớ cười chiến địa người say ngủ Chinh chiến xưa nay. Cũng xin anh đừng cười - Xưa nay ra trận. Rất thi vị. Vì cái lẽ "kim cổ" (từ xưa đến nay) ấy. Rượu bồ đào.

Rất "sung túc mã thượng". Vì cái thân phận ấy. Ngay cả trong thơ Đường. Qua việc xin "vặt": "Chớ cười chiến địa người say ngủ"! Đã biết kết cuộc chẳng hay gì.

Nhưng hào hoa tiếp thu nó. Nhưng tiếng đàn tỳ bà đã giục (tôi) phải lên ngựa rồi - Nếu (tôi rồi có) say ngủ tại sa trường. Hai câu thơ đầu. Lại càng thi vị! Nhưng đến hai câu thơ sau thì việc khác rồi. Lại được rót trong "chén dạ quang". Còn có mấy người được trở về! Dịch thơ: Khúc hát Lương Châu (Thể thất ngôn tuyệt cú) Rượu ngon chén ngọc đã bày kia Chưa nhấp.

Thực ra là một thứ rượu vang rất ngon. Mà có nhẽ người lính ra đi trong đêm thật. Nhưng nó vẫn giữ được chất "phong túc mã thượng". Thì mới cần nói đến "chén dạ quang"? Ban ngày thì "chén dạ quang" chẳng hơn gì chén thường. Là thứ chén ngọc. Của chiến binh thời ấy. Đó sao? ĐỖ TRUNG LAI (dịch lại thơ và bình). Trong bài thơ.

No comments:

Post a Comment