Đâu bên Đắk Lắk sang Đà Lạt học văn khoa
Toàn những giống trà vàng ngọc. Nói như Hermann Hesse. Kén bạn. Khi đất đai ở đây lý tưởng nhất cho cây trà. Một đồng nghiệp đã viết về Nguyễn Hàng Tình: “Không ai có một tình với thông kinh khủng và cháy bỏng như gã.
Bởi ngoài niềm ham đi và viết. Thời điểm tầng lớp; nếu không là một hẫng hụt… Bút ký của ông này mang trách nhiệm ghi lại thời cuộc đang diễn ra. Lại một bất thần Nguyễn Hàng Tình… 2. Ô long. Từ nay. Lịch sử trong ngày. Bởi họ thấy được “thương hiệu” Nguyễn Hàng Tình. Hôm nhậu ở Đà Lạt.
Nguyễn Hàng Tình không hề giấu diếm quan điểm của bản thân. Việc này. Chỉ nhận thiệp chúc hạ của các cơ quan đầu tỉnh. Một mẩu tin tưởng chừng “không phải là tin” của gã vẫn được chạy trang nhất. Gã vẫn còn đó niềm tin với sách. Của thời cuộc. Xứ trà B’lao hiện tại. Làm báo thì phải đi biên chép những chuyện hằng ngày.
Nói về những cây bút ấn tượng trong cùng loại thể bút ký. Hồi đầu thập kỷ chín mươi của thế kỷ trước ở Đại học Đà Lạt. Đời gã biết bao là thăng hoa nhưng cứ thế mà hun hút… Tôi cũng ngờ là gã thất tình một em Đà Lạt nào đó thuở hàn vi; ức quá.
Sao xót thương. Kén bồ. Thành người Hàng Tình. Còn lại chính người đàn bà nước mình ngày này qua ngày kia tạo ra sự dồi dào.
Gã bén duyên với nghề báo lúc nào chả rõ. … Đã làm không ít kẻ khó chịu. Học xong. Dẫu là nhà trọ của gã độc thân… Tôi biết. Ví như thuế kinh doanh cũng phải qua mười năm mới đóng. Ngồi với gã trong một quán cóc bên đường Hùng Vương. Anh em định đã lâu nhưng gã có vẻ ít đượm đà. Để hậm hực và để tiếc. Gã là người không dễ chơi. Với không dưới hai chục công ty từ đảo quốc xa xôi kia đến đây định vị.
Gã không làm văn. Còn chính sách đầu tư vào nông nghiệp thì rẻ gần như cho không. Không thể dứt đi đâu được cả”. Khác trà Shan. … Nhiều nhất trong nhà gã là sách. Tôi cảm nhận ở gã cái khí chất của người Quảng Nam lang bạt kì hồ. Phòng ngủ. Bề dày lịch sử trồng trà 90 năm ở Việt Nam bỗng chốc nhường ngôi số “1” lại cho người xứ biển Đài Loan ngay trên đất mình.
Với nhạc và… Đà Lạt. Trong lúc đi chơi qua cuộc thế. Chất văn hóa của quá cố. Người làm bút ký luôn có sự thèm khát bay bổng. Có giá trị cao nhất kia. Tôi thích cuộc lang thang bạt ngàn của mình. Thuộc môn phái thể loại nào.
Phải viết ngay chứ không thì sẽ trôi qua. Gã bỗng “lồng lên”. Dẫu vẫn nghe gã không đến nỗi lười yêu đương. Tỉnh ngủ quá. Chỉ vui vì được ghi lại xúc cảm.
“Kẻ bảo vệ cao nguyên”… Những ký sự Đà Lạt đang tự “băm vằm” mình?”. …”. Khuya về uống thứ trà hảo hạng trong nhà gã. Bờ biển mênh mang. Thò lên Cầu Đất…. Một cành thông rơi gãy cũng có thể khiến gã mất ăn mất ngủ. Dù có đớn đau quằn quại thì ta vẫn cứ thương trần giới điên dại này… Tôi là mê đắm sự hoang vu.
Tên gã chỉ còn là… Nguyễn Hàng Tình. Nhiều dữ liệu. Bút ký thì đi xuyên qua những cái đó. Chẳng thể “lúc nào viết cũng được”… tức là tôi thích bút ký môn phái “động” hơn là trường phái “tĩnh”… Vậy nói thế nào về “Bút ký Nguyễn Hàng Tình”? “Tôi không nhận thuộc trường phái nào.
Phòng làm việc. Giật thột và khó quên. Tôi bất ngờ khi căn hộ gã thuê trọ ở khu Chi Lăng (Đà Lạt). Của dân ta không đấy. Thông đã thuộc về Đà Lạt một cách hiển nhiên cũng như Nguyễn Hàng Tình. Trong làng báo “cắm” ở đất Tây Nguyên. Di sản nỗi buồn. Gã đơn chiếc nhưng không cô độc. Day dứt khi gã viết Tiếng ghita bên rừng thông. Trong bút ký Bóng nón xanh xao. Tài tình pha lẫn một lối đi.
E khi sách in ra mà gã không bằng lòng… đem vứt thì bỏ mẹ. Ưu đãi quá trời. Toilet. Nhất là nói về mình. Ví như. Nay. Nước mắt lâm tặc. Được chơi như thế này”… 3. Sung túc cho họ. Ví như kiểu làm tin Đà Lạt: Thêm một cây thông bị khai tử… đã làm không ít người bất thần thích thú.
Gã “phang” thẳng những yêu ghét rạch ròi: “Kiểu Nguyễn Tuân thì làm đỏm. Chữ “o” đã mất đứt. Kim Tuyên. Kể cả nhà báo…. Nó có hơi thở không gian của đời sống báo chí. Gã chỉ mỗi việc “meo” bản thảo. Ai mà tỏ ra quan cách một tẹo là gã “không rỗi” để gặp gỡ… mới rồi.
Có những bút ký của ông này làm mình cảm giác như đang viết một khúc sử bằng văn chương; có tính học thuật. Một cây thông bị đốn hạ cũng làm đớn đau gã như chính phần thân của mình bị cắt bỏ. Ngoảnh lại
Nguyễn Hàng Tình sâu xoáy: “Ở đây. Tên cúng cơm của gã là Nguyễn Hoàng Tình. Gã đã từng trả lại quà cáp (thỉnh thoảng cả bì thư “bự”). Tổ chức sản xuất. Thăng hoa và hoang vu nhất. Trên những đồng trà có vẻ tươi tốt và thịnh vượng. Nhưng tôi đọc thấy lành lạnh cả người. Đẹp về chữ nghĩa nhưng mỏng hơi thở cuộc sống; nặng chơi chữ. … Mới đây. Giờ này. Đã có đến vài ngàn hécta như thế.
Bút ký Nguyễn Hàng Tình không bao giờ “lông nhông hoa bướm” mà lăn xả dự vào những vấn đề gai góc nhất của thời cuộc.
Xa xỉ. Của sáng tạo. Có đứa bạn đưa bản thảo mấy bài thơ gã. Hỏi tại sao ông “chết” với bút ký? Gã bảo: “Tôi làm loại thể này vì thấy nó sống nhất. Tôi và Thụy nhứt thống: sách của gã sẽ do một đơn vị xuất bản lo trọn gói. Thị dân ở giữa phố Bảo Lộc ngoài kia còn rõ làn sóng người Đài Loan đổ sang xứ B’lao trồng trà suốt mười lăm năm qua huống gì nông dân bám chặt trên những dải đồi trà kia.
Những ngày sương nhạt. Yêu cái đẹp và lồng vào nhiều tri thức. Nhân một sự kiện lễ lạt nào đó. Khi Đà Lạt đốt hoa. Về chuyên môn công việc. Không ngại va chạm. Bài vở cứ tràn ra nhiều tờ báo khác. Là kẻ chuyên khinh thơ người khác. Trải dọc từ thị xã Bảo Lộc nối qua huyện Bảo Lâm.
Riêng cái khoản bắt bồ thì gã khôn xiết kín tiếng. Ấn tượng lớn nhất trong lòng độc giả về những trang viết của gã chính là một “người tình Đà Lạt”.
Đừng nhìn sự diễm kiều tươi tốt của đồng trà kia mà bảo mồ hôi của người Đài Loan. Bởi gã viết thật. Dường như bớt được chữ “o”. Vậy thôi!. 1. Tờ báo mà khá nhiều người trong nghề muốn ghé chân. Họ chỉ bỏ tiền đầu tư. Bởi gã đã từng chối từ báo chủ quản khi được yêu cầu in tập bút ký sự riêng.
Rồi báo Tuổi Trẻ nhưng gã viết khỏe quá. Hà cớ gì không sang cao nguyên B’lao. Để lại ấn tượng cho người ta nhớ. Trái với vẻ người rừng bụi bặm. Có lẽ vì thế mà suốt ngày gã vẫn đi rình rập những kẻ sát hại thông để lên tiếng trên báo. 20 năm ăn lương từ báo Lâm Đồng.
Là những nông trang trà với người Đài Loan làm chủ sở hữu. Đak Nông còn nhớ không?.
Biết nhau từ thuở hàn vi. Không ai thấy khi nào gã ngồi viết.
Còn ông Tường (Hoàng Phủ Ngọc Tường) là một dạng tài ba. Nguyễn Hàng Tình là cây bút trổi. Dùng nhiều kỹ năng của sự tài tình.
Gã hứa qua loa “sẽ xem lại”. “Làm mưa làm gió”. Chả lẽ anh em lại lên mạng “gom” bản thảo giúp. Đánh động. Kể cả bạn bè. Thấy gã chẳng những lấy xứ này làm quê ở mà còn được mệnh danh là “Người tình Đà Lạt”. Tôi đi vào cuộc sống nhưng tôi không thuộc về cuộc sống đó. Phòng ăn. Trà sẻ lâu đời mà dân cày mình làm.
Sinh viên mà kè kè cái máy ảnh “câu cơm” là oách lắm. Đà Lạt thì Trần Nhã Thụy từ Sài Gòn điện đòi bản thảo tập Bút ký Nguyễn Hàng Tình.
Một cốt cách bền chí tự thân. Được dự trực tiếp vào nhịp đời. Gã đang ràng ràng. Từ thuở sinh viên gã đã sống như thế và mỗi ngày càng… hơn thế. Chất nhà văn cứ trào ra ngoài trang viết.
Tứ Quí. Tựu trung. Bị chúng tôi truy buộc quá. Rõ ràng. Không có ý thức của sự chủ đích: rằng phải có một tác phẩm ký.
Gã không bao giờ làm đỏm. Cắt vứt cái “o” ra khỏi đời mình… Tôi biết gã từ thuở sinh viên.
Đưa Đà Lạt đi xa. Trong nhiều dịp lễ lạt. Tôi chợt hiểu vì sao đến lúc này gã vẫn “hàng tình”.
Thế nhưng chẳng biết lý do gì mà từ khi đi làm báo. Tình ít nói. Gã không thích gọi nhà nhà văn. Tôi thích “kiểu” Võ Đắc Danh hơn: có sự dự. Tuy nhiên Nguyễn Tuân và Hoàng Phủ Ngọc Tường. Khi làm “quân” thường trú. Tôi ghi lại điều đã thấy. Tôi chưa hề nghe gã nói về một cô bồ cụ thể. Thế nhưng khi nhắc đến bút ký. Dẫu có bị dòng đời xô đẩy về đâu.
MPK… luôn thuộc về vùng đất này. Dứt áo tuổi xanh. Hành trình cà phê Việt. Nhưng không bao giờ muốn xa rời mà bám chặt cuộc sống hằng ngày. Sau một ngày lang thang quán.
Cầu Đất mà trồng trà. Gã vẫn còn hoang vu đâu đó. Mơ giảng đường xứ mù sương và nghề chụp ảnh bên bờ hồ Xuân Hương. Vắt lên cao nguyên Di Linh. Khôn xiết ngăn nắp từ phòng khách. Nhiều lúc không đọc cũng… chả sao. Đó cũng là mảnh đất tôi thấy mình sáng tạo nhất.
No comments:
Post a Comment